Mối tình xuyên Việt của chàng “sọ dừa”


Chàng trai Vũng Tàu có biệt danh “sọ dừa“ vì 35 tuổi mà thâ‌n hìn‌h vẫn như trẻ con còn cô gái làm công nhân ở Hà Nội. Tình yêu đã đưa họ về chung một nhà.

Đồng hồ điểm 20h, Phạm Hữu Thọ lăn tròn trên đệm xuống sàn nhà, dùng lực đẩy đầu về phía tủ lạnh. Anh dùng cánh tay phải mềm oặt để bấm công tắc nồi cơm. Xong xuôi, anh tiếp tục lăn về phía chiếc điện thoại, bấm phím nhắn tin: “Vợ về chưa?, Chồng cắm cơm rồi”.

Vừa ra khỏi cổng một khu công nghiệp ở Bắc Thăng Long (Đông Anh, Hà Nội), chị Phạm Thanh Hoa gọi luôn cho chồng: “Em đang về rồi. Chờ 10 phút em mua cho hộp cà phê. Anh cần gì nữa không?”. Anh Thọ nhấp nháy đôi mắt, đùa: “Chỉ cần vợ mập thôi”.

35 tuổi nhưng Phạm Hữu Thọ vẫn như một em bé. Chân tay không phát triển, khuôn mặt cũng không dễ nhìn. Rất khó khăn để ngồi nên anh chỉ nằm và di chuyển bằng cách lăn. Những năm chưa lấy vợ, sống cùng bố mẹ ở Bà Rịa – Vũng Tàu, thi thoảng anh mới được ra khỏi phòng, đi cà phê. “Tôi như cục thịt, đặt đâu nằm đấy”, anh nói.

Một lần thấy chị họ nhắn tin trên điện thoại, Thọ mê lắm. Song anh nghĩ, mình không biết chữ thì làm sao mà dùng được. Chàng trai mày mò tự học lại bảng chữ cái nhưng cái tai điếc khiến anh mất cả tuần cũng không “ngấm” được mấy chữ.

Một chiều buồn quá, Thọ lên xe lăn ra đầu ngõ uống cà phê, không may bị vấp cục đá, té ngã phải đi viện. Sau hôm ấy người anh đau không nhúc nhích được. Nằm trên giường, ý nghĩ phải học chữ để dùng điện thoại cứ bám riết trong đầu. Thọ nghĩ ra cách nói câu gì thì nhờ anh em viết ra và chỉ cách đọc, dần như thế mà đọc thông. Anh mua điện thoại và chăm nói chuyện với bạn bè tứ phương để viết thạo. Từ năm 2016, Thọ bắt đầu bán hàng qua mạng, công việc đủ để nuôi sống mình, với thu nhập khoảng 5 triệu đồng mỗi tháng.

Chị Phạm Thanh Hoa, 40 tuổi, là một khách hàng “ruột” của anh Thọ. Từ hai năm trước chị đã hay theo dõi các livestream bán hàng của Thọ. Mỗi lúc anh vắng khách, chị hay vào bình luận. Thấy anh có tâm trạng, chị cũng hỏi han. Một lần, Thọ tâm sự chuyện yêu đơn phương một cô gái, chị Hoa khuyến khích anh tỏ tình. Có điều cô gái đó bỏ chạy và từ đó tránh anh tránh như tà. Chàng trai hụt hẫng, lại tìm đến chị Hoa để trút bầu tâm sự.



Anh Thọ ít được đi đây đó. Từ ngày chị Hoa đón ra chăm, chị thường xuyên cho anh đi chơi. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Bản thân chị Hoa lấy chồng từ năm 18 tuổi theo nguyện vọng của cha mẹ, nhưng cuộc hôn nhân không tình yêu kết thúc khi con gái chào đời. Từ hơn chục năm trước Hoa đã ra Hà Nội làm công nhân và bám trụ tại đây nuôi con học hành, xây được nhà ở quê và mua xe hơi. “Lúc trẻ thì chơi với con, khi già thì chơi với cháu”, người phụ nữ quê Triệu Sơn, Thanh Hóa hoạch định cuộc đời.

Từ khi trò chuyện nhiều với anh Thọ, chị càng thấy quý. Anh chỉ ở trong bốn bức tường nhưng cách nói chuyện thông minh, dí dỏm. Nhiều lần, lối suy nghĩ của “chàng sọ dừa” làm chị phá lên cười giữa những giờ giải lao. Một ngày, bỗng nhiên chị nảy ra ý nghĩ, nhỡ con gái lấy chồng xa, bố mẹ già yếu qua đời, sẽ cũng chỉ có một mình cô quạnh tuổi già. Mà lấy một người chồng lành lặn thì lại sợ họ cờ bạc, rượu chè. “Hay là lấy anh Thọ. Anh ấy nằm ngoan như em bé, dễ nuôi, mà mình thì cũng chỉ cần một người trò chuyện”, chị nghĩ.

Từ phía anh Thọ, thời gian đầu vẫn “kiêu” bởi tiêu chuẩn của anh là một người con gái “gầy và kém tuổi”. Một hôm khác, anh tâm sự về chuyện gia đình và thân phận như “tầm gửi” của mình, chị Hoa khóc. “Thấy cô ấy thương mình nên tôi rung động hơn”, anh chia sẻ.



Kẻ Bắc, người Nam nhưng họ bắt đầu yêu nhau từ mùa hè năm nay. Từ lúc đó, anh Thọ đã thường xuyên bày tỏ mong muốn được đoàn tụ với chị Hoa. Nhưng chị hẹn anh đợi thêm một năm nữa vì vẫn đang phải cố gắng làm để trả nợ mua xe và tích lũy một khoản dự phòng trước khi bỏ phố về quê.

Một tối trước Trung thu, thấy anh Thọ ăn bữa cơm muộn nguội ngắt, nhìn mâm cơm nóng sốt, ăm ắp thức ăn của mình, chị Hoa không cầm lòng được nên muốn vào thăm. Anh Thọ thưa chuyện với gia đình và được ba mẹ đồng ý.

Dự định ở lại thăm bạn trai bốn ngày nhưng có một sự cố nhỏ nên sang ngày hôm sau chị phải đặt vé quay ra Bắc. Trước lúc về, chị bày tỏ tâm ý của mình với gia đình anh: “Cháu và anh Thọ thương nhau. Nhưng hiện tại cháu không đủ khả năng đón anh ấy chăm sóc. Cháu xin phép thường xuyên vào đây chơi để mọi người biết anh ấy cũng có một người vợ đang đi làm ăn xa”.

Chị Hoa không thể ngờ vừa về tới nhà thì gia đình anh Thọ báo tin anh bỏ đi. Lúc liên lạc được chị mới biết anh đang bắt xe ra Bắc. Hoảng quá, chị thuyết phục: “c‌ơ th‌ể anh ngồi xe mấy ngày sau chịu nổi. Xuống đi, em vào”. Trước lúc đi chị nói với con gái có thể sẽ phải đón anh Thọ ra luôn. Con chị ủng hộ: “Mẹ đón ngay đi. Cùng lắm chú ấy chỉ ăn bằng… con mèo của con”.

Lúc gặp lại, anh Thọ đang ở cổng bến xe miền Đông (TP HCM), mặc một áo ba lỗ, quần đùi, không dép, người thậm chí đã bốc mùi. Vừa nhìn thấy chị, anh giơ ra một túi nilon đen nói: “Hôm trước để ý thấy em thích chiếc đồng hồ này. Anh tặng em”.



Khuyên anh về nhà không được, chị đành báo cho gia đình anh, cho địa chỉ nhà và công ty của mình để họ tin tưởng và gom những đồng tiền cuối cùng trong thẻ đặt vé đưa anh đi theo mình. Vừa đặt chân xuống sân bay Nội Bài thì mẹ chị gọi đến than thở: “Đời con sung sướng hơn ai mà còn rước thêm người như thế về chăm?”. Chị nói: “Mẹ thử nghĩ ra đường đụng phải một người như thế thì có cứu không”.

Chị Hoa đưa anh Thọ về căn nhà tập thể công nhân, sống cùng hai mẹ con chị. Hồng Nhung, 22 tuổi, con gái chị Hoa kể, ban đầu mới thấy ngoại hình của chú, em thấy sợ. “Ở vài hôm thì quen. Chú ấy nhiều chuyện và hài hước lắm”, Nhung chia sẻ.

Còn anh Thọ, ban đầu đòi đi theo chị Hoa nhưng cũng sợ “chắc chỉ vài bữa nửa tháng là cô ấy chán, trả về với bố mẹ. Nhưng tôi chấp nhận đánh cược”. “Chàng sọ dừa” không ngờ hai mẹ con chị Hoa đối xử rất tốt với mình. Trước mỗi ngày đi làm, chị nấu sẵn đồ ăn; để nước ép, bánh kẹo trong ngăn dưới cùng tủ lạnh cho anh tiện lấy. Chị hay đưa anh đi cà phê, cuối tuần đi công viên, siêu thị và thăm bạn bè. “Mới ra được một tuần cô ấy đã dám đưa tôi đi dự tiệc cơ quan với rất đông người”, anh hạnh phúc khoe.

Chàng trai “sọ dừa” được vợ đưa đi chơi, thăm thú những cảnh đẹp quanh Hà Nội mỗi khi có thời gian rảnh. Ảnh: Nhân vật cung cấp.



Chị Nguyễn Thị Thu Thương – sáng lập doanh nghiệp xã hội Thương Thương Handmade – cho biết, đã theo dõi câu chu‌yện tìn‌h yêu của Thọ và Hoa từ những ngày đầu. “Đối với những người khuyết tật nặng như chúng tôi, nhìn đã sợ rồi, nói gì ai yêu. Chị Hoa như một ’cô tiên’, mang đến những điều kỳ diệu cho Thọ”, chị Thương chia sẻ và mong họ sớm có một đám cưới trong tương lai.

Về phần gia đình anh Thọ, hai tháng qua vẫn theo dõi con hàng ngày. Bà Nga, mẹ anh cho biết, ban đầu gia đình bà không dám tin lại có một người phụ nữ thương con mình thật lòng, vì sợ con thiệt thòi nên họ phản đối. “Giờ thấy con hạnh phúc ngày nào thì chúng tôi vui ngày ấy”, bà cho hay.

Đêm Hà Nội trở lạnh, tại một khu chung cư công nhân có người vợ bế chồng leo 5 tầng cầu thang sau khi đi cà phê về. Thấy bước chân vợ chậm lại, anh biết chị đang mệt, liền động viên: “Cố lên vợ yêu, chân vợ đi liêu xiêu”.

Tiếng cười của đôi vợ chồng không còn trẻ phá tan không gian lặng như tờ.  

Nguồn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *